Chịu được thống khổ mới có thể mạnh mẽ trưởng thành

Có một câu nói có thể bạn đã từng nghe qua nhiều lần: “Đời là bể khổ, tình là dây oan“. Từ lúc sinh ra, người ta đã phải đối diện với nỗi khốn khổ trăm bề. Ngay cả tín hiệu chào đời của chúng ta cũng là tiếng khóc. Mà tiếng khóc ấy còn theo mãi chúng ta đến lúc nhắm mắt xuôi tay…

Làm người là khổ

Đôi khi những câu hỏi đơn giản nhất lại khó trả lời nhất. Bạn cứ nghĩ lại mà xem, rốt cuộc vì sao cuộc đời này lại toàn chất chứa khổ đau đến vậy? Khổ vì bệnh tật, đói nghèo, khổ vì tranh đấu ngược xuôi, khổ vì thiên tai, chiến loạn, khổ vì tình, khổ vì lợi, khổ vì đau đớn thể xác, khổ vì phiền não tinh thần…

Nhân sinh như mộng, trăm năm vụt qua khác nào ánh chớp đêm dông? Vậy mà nỗi khổ cứ triền miên như từng lớp sóng bể đông. Làm người thật khó, sống trên đời thực chẳng dễ dàng chi.

Người ta sinh ra chính là để chịu khổ. Nếu con người sống thoải mái, thảnh thơi, cầu gì được nấy, ra ngoài vòng sinh tử, cả đời tựa như một cuộc dạo chơi thì liệu những Phật Thích Ca Mâu Ni, Lão Tử hay Chúa Jesus có xuất hiện trên thế gian này để mà “độ nhân” đi qua bể khổ không?

Chuyện kể rằng, một hôm các môn đồ của Phật Thích Ca Mâu Ni ngồi lại với nhau để cùng đàm luận xem căn nguyên của tất cả khổ đau cho con người là gì. Có vị nói là vì lòng tham không được thoả mãn, có vị nói là do oán hận, căm thù, một vị khác lại cho rằng người ta khổ nhất vì nhát gan, run sợ, không có giây phút bình yên. Cuối cùng, có một vị còn quả quyết người ta khổ chính vì không được ăn no!

Đức Phật đi qua, nghe được câu chuyện kia, bèn dừng lại giảng pháp cho mấy đồ đệ của mình. Ngài ôn tồn giảng: “Những gì các con nói đều không chỉ rõ được căn nguyên của cái khổ, nó chỉ là biểu hiện bề mặt. Các con đều là vì thói quen đã dưỡng thành trong kiếp trước mà cảm thấy thống khổ”.

“Có người kiếp trước từng là chim bồ câu phóng túng mà chuyển sinh nên thấy tham lam, dục vọng là khổ. Có người là con chim ưng đói chuyển sinh nên thấy đói khát mới thực là khổ. Có người lại là con rắn độc chuyển sinh nên thấy oán giận, căm thù là đau khổ nhất. Có người kiếp trước là con thỏ nhút nhát nên lại cho rằng nỗi khổ lớn nhất là sợ hãi”.

“Tất cả những điều khổ nhất trên thế gian này đều xuất phát từ thân thể mà ra. Có mang thân người chính là chịu khổ. Muốn thoát khỏi bể khổ thì chỉ có con đường tu luyện mà thôi!”.

Phật gia giảng “Nhân thân nan đắc” (thân người khó được). Một khi hai mắt khép lại, người ta sẽ phải vật lộn trong sáu nẻo luân hồi, tuỳ vào việc đã hành thiện hay hành ác trước đây ra sao mà chịu đầu thai làm ngạ quỷ, súc sinh hay cây cỏ… Trải qua vô số kiếp như vậy, đợi đến khi đắc được thân người thì chính là đằng đẵng vạn năm mỏi mòn.

Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã giảng rất hình ảnh về việc khó đắc được thân người. Ví như có một con rùa mù sống vô lượng kiếp trong lòng biển, cứ 100 năm mới trồi lên mặt nước một lần. Trên biển lại có một khúc gỗ nổi lênh đênh, trôi dạt theo sóng nước. Trên khúc gỗ ấy có một cái lỗ. Con rùa mù kia muốn chui đầu vào được cái lỗ ấy chính là một việc cực kỳ khó, vạn năm chưa chắc được. Đức Phật cho rằng đắc được thân người trong kiếp này thậm chí còn khó hơn việc ấy.

Vậy cũng nói có được thân người đã là phải trải qua nhiều khổ nạn, chướng ngại, phải vượt qua biết bao sinh tử luân hồi, chuyển thế ức vạn năm. Nhưng đắc thân người rồi chính lại là khởi đầu của những khổ nạn khác. Cõi nhân sinh này vốn là một dòng chảy không hề yên bình. Thói đời đen bạc cứ cuốn chúng ta đi, nhuộm đen tâm hồn thánh khiết và thuần tịnh thuở ban đầu “nhân chi sơ tính bản thiện” của ta.

Người ta vì danh, lợi, tình mà đoạ đày mình trong chiếc “cối xay người” kia của Tạo hoá. Càng thấy cuộc đời mình thống khổ, người ta lại càng muốn cải biến nó, càng không cam chịu. Nhưng đã nỗ lực gian khổ nhiều phen mà lắm khi tất cả vẫn là con số không tròn trĩnh. Vậy là người ta lại phải nếm trải cảm giác thống khổ tột độ. Vòng tròn luẩn quẩn ấy thực sự đã nhấn chìm biết bao kiếp người.

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *